<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?>
<rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	xmlns:georss="http://www.georss.org/georss" xmlns:geo="http://www.w3.org/2003/01/geo/wgs84_pos#" xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/"
	>

<channel>
	<title>xuanthu</title>
	<atom:link href="http://xuanthu.wordpress.com/feed/" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>http://xuanthu.wordpress.com</link>
	<description>Just another WordPress.com weblog</description>
	<lastBuildDate>Fri, 27 Jan 2012 21:02:26 +0000</lastBuildDate>
	<language>vi</language>
	<sy:updatePeriod>hourly</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>1</sy:updateFrequency>
	<generator>http://wordpress.com/</generator>
<cloud domain='xuanthu.wordpress.com' port='80' path='/?rsscloud=notify' registerProcedure='' protocol='http-post' />
<image>
		<url>http://s2.wp.com/i/buttonw-com.png</url>
		<title>xuanthu</title>
		<link>http://xuanthu.wordpress.com</link>
	</image>
	<atom:link rel="search" type="application/opensearchdescription+xml" href="http://xuanthu.wordpress.com/osd.xml" title="xuanthu" />
	<atom:link rel='hub' href='http://xuanthu.wordpress.com/?pushpress=hub'/>
		<item>
		<title>Ly dị ở châu Âu, góc nhìn của nhà thống kê</title>
		<link>http://xuanthu.wordpress.com/2012/01/27/ly-d%e1%bb%8b-%e1%bb%9f-chau-au-goc-nhin-c%e1%bb%a7a-nha-th%e1%bb%91ng-ke/</link>
		<comments>http://xuanthu.wordpress.com/2012/01/27/ly-d%e1%bb%8b-%e1%bb%9f-chau-au-goc-nhin-c%e1%bb%a7a-nha-th%e1%bb%91ng-ke/#comments</comments>
		<pubDate>Fri, 27 Jan 2012 21:01:25 +0000</pubDate>
		<dc:creator>xuanthu</dc:creator>
				<category><![CDATA[Chia sẻ]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://xuanthu.wordpress.com/?p=869</guid>
		<description><![CDATA[Tình trạng ly dị ở châu Âu  Từ bảng tổng kết mới nhất của Hiệp Hội Gia Đình Thế Giới, rất nhiều người không khỏi ngạc nhiên vì tốc độ gia tăng ngoài sức tưởng tượng về tình trạng tan vỡ hạnh phúc gia đình. Theo đó, trong 27 nước ở châu Âu, có 1 007 <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=xuanthu.wordpress.com&amp;blog=12667850&amp;post=869&amp;subd=xuanthu&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p align="center"><strong>Tình trạng ly dị ở châu Âu</strong> </p>
<p>Từ bảng tổng kết mới nhất của Hiệp Hội Gia Đình Thế Giới, rất nhiều người không khỏi ngạc nhiên vì tốc độ gia tăng ngoài sức tưởng tượng về tình trạng tan vỡ hạnh phúc gia đình. Theo đó, trong 27 nước ở châu Âu, có 1 007 706 cặp vợ chồng ly dị trong năm 2008. Trong đó « khối 15 » chiếm gần 800000 và hơn 200000 trong số 12 nước mới nhập.<span id="more-869"></span></p>
<p>Chỉ tính trong vòng một thập kỷ (1998-2008), có 10,5 triệu cặp vợ chồng ly dị. trong đó, « khối 15 » chiếm 8,3 triệu. </p>
<p>Nếu đem so sánh với số lượng đăng ký kết hôn, người ta sẽ thấy được sự chênh lệch đáng báo động. Năm 2008 so với 1980, số người kết hôn ít hơn là 725000, tức là giảm đi 23,4% (từ 3,1 triệu xuống 2,37 triệu), mặc dù dân số đã tăng lên rất nhiều. Trong khi đó, tỷ lệ ly hôn lại tăng theo chiều ngược lại với tốc độ chóng mặt. Hiện nay, ở châu Âu, người ta đang tiến gần đến tỷ lệ 1/2, tức là cứ hai cặp kết hôn thì có một cặp vợ chồng ly dị. Thậm chí một số nước như Tây Ban Nha, Bồ Đào Nha, Hung Ga Ri có tỷ lệ 2/3. Con số này khác xa so với vài chục năm trước (chỉ gần 1/5). </p>
<p>8/10 nước của nhóm 27, tuy khác nhâu về mức độ, nhưng gần như đều tăng lên lên một cách khủng khiếp. Pháp 60%, Ý gần 320%, Bồ Đào Nha 354% và Tây Ban Nha 1060%. </p>
<p><strong>Tình trạng ly dị ở Việt Nam</strong><strong> </strong></p>
<p>Ở nước ta, hiện nay, cứ mỗi năm có khoảng 66.000 gia đình tan vỡ. Theo Ben Bland ly dị ở Việt Nam đã tăng 50% trong vòng 5 năm qua. Nếu tính theo tỉ lệ thì cứ ba cặp kết hôn thì có hai cặp ly dị.</p>
<p>Nguyên nhân gây ra thực trạng này:</p>
<p>Mâu thuẫn về lối sống: 27,7%.</p>
<p>Ngoại tình: 25,9%</p>
<p>Kinh tế: 13%.</p>
<p>Bạo lực gia đình: 6,7%.</p>
<p>Lý do sức khỏe: 2,2%.</p>
<p>Xa nhau lâu ngày: 1,3%.<strong> </strong></p>
<p><strong>Trích từ &#8221; <a href="http://www.tapchianhsang.com/">http://www.tapchianhsang.com/</a> (số 5)</strong></p>
<p align="center"><strong> </strong></p>
<p><strong>Tình trạng ly dị ở châu Âu</strong></p>
<p>Từ bảng tổng kết mới nhất của Hiệp Hội Gia Đình Thế Giới, rất nhiều người không khỏi ngạc nhiên vì tốc độ gia tăng ngoài sức tưởng tượng về tình trạng tan vỡ hạnh phúc gia đình. Theo đó, trong 27 nước ở châu Âu, có 1 007 706 cặp vợ chồng ly dị trong năm 2008. Trong đó « khối 15 » chiếm gần 800000 và hơn 200000 trong số 12 nước mới nhập.</p>
<p>Chỉ tính trong vòng một thập kỷ (1998-2008), có 10,5 triệu cặp vợ chồng ly dị. trong đó, « khối 15 » chiếm 8,3 triệu.</p>
<p>Nếu đem so sánh với số lượng đăng ký kết hôn, người ta sẽ thấy được sự chênh lệch đáng báo động. Năm 2008 so với 1980, số người kết hôn ít hơn là 725000, tức là giảm đi 23,4% (từ 3,1 triệu xuống 2,37 triệu), mặc dù dân số đã tăng lên rất nhiều. Trong khi đó, tỷ lệ ly hôn lại tăng theo chiều ngược lại với tốc độ chóng mặt. Hiện nay, ở châu Âu, người ta đang tiến gần đến tỷ lệ 1/2, tức là cứ hai cặp kết hôn thì có một cặp vợ chồng ly dị. Thậm chí một số nước như Tây Ban Nha, Bồ Đào Nha, Hung Ga Ri có tỷ lệ 2/3. Con số này khác xa so với vài chục năm trước (chỉ gần 1/5).</p>
<p>8/10 nước của nhóm 27, tuy khác nhâu về mức độ, nhưng gần như đều tăng lên lên một cách khủng khiếp. Pháp 60%, Ý gần 320%, Bồ Đào Nha 354% và Tây Ban Nha 1060%.</p>
<p><strong>Tình trạng ly dị ở Việt Nam</strong><strong></strong></p>
<p><strong> </strong></p>
<p>Ở nước ta, hiện nay, cứ mỗi năm có khoảng 66.000 gia đình tan vỡ. Theo Ben Bland ly dị ở Việt Nam đã tăng 50% trong vòng 5 năm qua. Nếu tính theo tỉ lệ thì cứ ba cặp kết hôn thì có hai cặp ly dị.</p>
<p>Nguyên nhân gây ra thực trạng này:</p>
<p>Mâu thuẫn về lối sống: 27,7%.</p>
<p>Ngoại tình: 25,9%</p>
<p>Kinh tế: 13%.</p>
<p>Bạo lực gia đình: 6,7%.</p>
<p>Lý do sức khỏe: 2,2%.</p>
<p>Xa nhau lâu ngày: 1,3%.</p>
<p align="right"><strong> </strong></p>
<p><strong>Xuân Thu tổng hợp</strong></p>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/xuanthu.wordpress.com/869/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/xuanthu.wordpress.com/869/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/xuanthu.wordpress.com/869/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/xuanthu.wordpress.com/869/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/xuanthu.wordpress.com/869/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/xuanthu.wordpress.com/869/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/xuanthu.wordpress.com/869/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/xuanthu.wordpress.com/869/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/xuanthu.wordpress.com/869/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/xuanthu.wordpress.com/869/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/xuanthu.wordpress.com/869/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/xuanthu.wordpress.com/869/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/xuanthu.wordpress.com/869/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/xuanthu.wordpress.com/869/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=xuanthu.wordpress.com&amp;blog=12667850&amp;post=869&amp;subd=xuanthu&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://xuanthu.wordpress.com/2012/01/27/ly-d%e1%bb%8b-%e1%bb%9f-chau-au-goc-nhin-c%e1%bb%a7a-nha-th%e1%bb%91ng-ke/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="http://1.gravatar.com/avatar/bfb2db1b989df67a9d87d69607906079?s=96&#38;d=identicon&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">xuanthu</media:title>
		</media:content>
	</item>
		<item>
		<title>Thực trạng nghèo đói trên thế giới.</title>
		<link>http://xuanthu.wordpress.com/2011/06/25/th%e1%bb%b1c-tr%e1%ba%a1ng-ngheo-doi-tren-th%e1%ba%bf-gi%e1%bb%9bi/</link>
		<comments>http://xuanthu.wordpress.com/2011/06/25/th%e1%bb%b1c-tr%e1%ba%a1ng-ngheo-doi-tren-th%e1%ba%bf-gi%e1%bb%9bi/#comments</comments>
		<pubDate>Sat, 25 Jun 2011 22:24:11 +0000</pubDate>
		<dc:creator>xuanthu</dc:creator>
				<category><![CDATA[Chia sẻ]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://xuanthu.wordpress.com/?p=834</guid>
		<description><![CDATA[Người a thường nói: Nghèo đói luôn là một vấn đề cấp bách cần được giải quyết. Tuy nhiên, không phải cái gì muốn cũng có thể hoàn thành, cái gì cần cũng được đáp ứng. Giữa khái niệm và thực tế; giữa điều ước và hiện thực luôn tồn tại một khoảng cách rất <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=xuanthu.wordpress.com&amp;blog=12667850&amp;post=834&amp;subd=xuanthu&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><a href="http://xuanthu.files.wordpress.com/2011/06/giau-ngheo1.jpg"><img class="alignleft size-thumbnail wp-image-835" title="giau-ngheo[1]" src="http://xuanthu.files.wordpress.com/2011/06/giau-ngheo1.jpg?w=77&#038;h=72" alt="" width="77" height="72" /></a></p>
<p>Người a thường nói: Nghèo đói luôn là một vấn đề cấp bách cần được giải quyết. Tuy nhiên, không phải cái gì muốn cũng có thể hoàn thành, cái gì cần cũng được đáp ứng. Giữa khái niệm và thực tế; giữa điều ước và hiện thực luôn tồn tại một khoảng cách rất lớn.<span id="more-834"></span> Xin được gửi đến những ai đang quan tâm đến vấn đề này một vài con số để cùng suy nghĩ.</p>
<p><strong><em>1) Đâu là mức sống hiện tại của phần lớn nhân loại?</em></strong></p>
<p>Theo PUND, gần ½ dân số thế giới sống dưới mức sống tối thiểu, tức là dưới 2 dola/ngày. Theo thống kê, mỗi năm có khoảng 448 triệu trẻ em sơ sinh bị chết yểu. Ở các nước phát triển số trẻ em chết trước 5 tuổi lến đến 1/10. Hiện nay thế giới có 42 triệu người sống chung với bệnh HIV, trong đó 39 triệu người thuộc các nước phát triển. Riêng châu Phi, theo dự đoán của các nhà khoa học, đến năm 2020 một số quốc gia sẽ mất đi ¼ dân số vì căn bệnh này. Hiện nay, trên thế giới có đến 876 triệu người bị mù chữ, trong đó phụ nữ chiếm đến 2/3.</p>
<p><strong><em>2) Đâu là thực tế về tầng lớp trên của xã hội?</em></strong></p>
<p>Ba người giàu nhất thế giới giàu hơn 48 nước nghèo nhất thế giới.</p>
<p>225 người giàu nhất sở hữu khối lượng tài sản tương đương với thu nhập cá nhân của 47% người nghèo trên thế giới, tức là hơn 3 tỷ người.</p>
<p>4% tài sản của 225 người giàu nhất này có khả năng giải quyết các nhu cầu tối thiểu như ăn, uống, sức khỏe, giáo dục trên toàn thế giới.</p>
<p><strong><em>3) Người ta có thể giải quyết sự chênh lệch này?</em></strong></p>
<p>Một dự án được xây dựng để giải quyết nhu cầu thiết yếu về ăn uống và cải thiện điều kiện y tế trên thế giới với đòi hỏi một nguồn kinh phí 13 tỷ dola. Đây là con số thực sự không hề nhỏ, nhưng một năm ở châu Âu người ta đã chi ra 17 tỷ dola cho thức ăn động vật.</p>
<p>9 tỷ dola là khoản tiền cần cho việc cải thiện nước sạch. Dự án này bị « nhấc lên đặt xuống » không biết bao nhiêu lần, nhưng trong một năm ở châu Âu tiêu tốn 11 tỷ dola cho nhu cầu ăn kem lạnh.</p>
<p>Một chương trình dự thảo để hộ trợ cho công tác phụ khoa và thai sản của thế giới lên tới 12 tỷ dola. Nghe qua người ta cũng phát hoảng, nhưng khoản ngân sách đó chỉ là một góc nhỏ của nhu cầu dùng xa xỉ phẩm ở châu Âu và Mỹ. Chỉ tính riêng tiền nước hoa của các nước Lục Địa Già và Mỹ đã lên tới 12 tỷ Dola.</p>
<p>Theo các nhà nghiên cứu của tổ chức PNUD, người ta cần phụ cấp 40 tỷ dola mỗi năm để giải quyết vấn đề nghèo đói, nước sạch, phòng chống những căn bệnh nguy hiểm như lao, bạch cầu, sốt rét. Khoản ngân sách này được cho là khổng lồ, nhưng nó còn hữu ích hơn rất nhiều so với  khoản chi 50 tỷ dola cho việc hút thuốc lá hàng năm, hay 105 tỷ dola cho bia rượu, 400 tỷ dola từ thuốc phiện. Đó là người ta chưa nói đến những khoản chi tiêu vô bổ vào chiến tranh, đạn dược. Theo ước tính người ta tiêu tốn 1000 tỷ dola/năm vào chiến tranh ( ở Mỹ, một năm con số này lên tới 370 tỷ dola. Nếu  tính từ công nguyên, tức là từ khi Chúa Giê su sinh ra, mỗi giờ mỹ chi ra 18000 dola cho ngân quỹ này). Riêng tiền dành cho hoạt động quảng  cáo của các các công ty cũng lên  tới 500 tỷ dola.</p>
<p>Khi đọc được con số này bạn sẽ nghĩ gì? Bạn có nghĩ quá khó để giải quyết vấn đề nghèo đói? Không ít người cho rằng , nếu thế giới quan tâm hơn đến sự phát triển chung thì vấn đề sẽ trở nên đơn giản. Điều đó thì ai cũng biết, nhưng thực tế lại đang chứng minh điều ngược lại: Nghèo vẫn hoàn nghèo, giàu càng giàu thêm. Gandhi đã rất đúng khi nói rằng «người ta có đủ phương sách để giải quyết mọi nhu cầu chung cần thiết, nhưng chẳng bao giờ đủ cho nhu cầu sở hữu của cá nhân ».</p>
<p>                                                                                                   Xuân Thu</p>
<p><em>                                                                       (Trích từ « pourquoi ça ne va pas plus mal ?»)</em></p>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/xuanthu.wordpress.com/834/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/xuanthu.wordpress.com/834/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/xuanthu.wordpress.com/834/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/xuanthu.wordpress.com/834/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/xuanthu.wordpress.com/834/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/xuanthu.wordpress.com/834/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/xuanthu.wordpress.com/834/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/xuanthu.wordpress.com/834/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/xuanthu.wordpress.com/834/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/xuanthu.wordpress.com/834/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/xuanthu.wordpress.com/834/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/xuanthu.wordpress.com/834/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/xuanthu.wordpress.com/834/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/xuanthu.wordpress.com/834/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=xuanthu.wordpress.com&amp;blog=12667850&amp;post=834&amp;subd=xuanthu&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://xuanthu.wordpress.com/2011/06/25/th%e1%bb%b1c-tr%e1%ba%a1ng-ngheo-doi-tren-th%e1%ba%bf-gi%e1%bb%9bi/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>1</slash:comments>
	
		<media:content url="http://1.gravatar.com/avatar/bfb2db1b989df67a9d87d69607906079?s=96&#38;d=identicon&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">xuanthu</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://xuanthu.files.wordpress.com/2011/06/giau-ngheo1.jpg?w=150" medium="image">
			<media:title type="html">giau-ngheo[1]</media:title>
		</media:content>
	</item>
		<item>
		<title>Cười&#8230;!</title>
		<link>http://xuanthu.wordpress.com/2011/06/24/truy%e1%bb%87n-c%c6%b0%e1%bb%9di/</link>
		<comments>http://xuanthu.wordpress.com/2011/06/24/truy%e1%bb%87n-c%c6%b0%e1%bb%9di/#comments</comments>
		<pubDate>Fri, 24 Jun 2011 13:04:52 +0000</pubDate>
		<dc:creator>xuanthu</dc:creator>
				<category><![CDATA[Sưu tầm]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://xuanthu.wordpress.com/?p=394</guid>
		<description><![CDATA[(1) Tai nạn của chú chim sẻ Một người đi xe máy va phải chú chim sẻ bay ngược chiều. Anh ta dừng xe xem xét, thấy nó chưa chết bèn nhặt đem về đắp thuốc rồi thả vào lồng với chút vụn bánh và nước. Khi tỉnh lại, thấy mình bên song sắt cùng <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=xuanthu.wordpress.com&amp;blog=12667850&amp;post=394&amp;subd=xuanthu&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><a href="http://xuanthu.files.wordpress.com/2010/09/trongnhajm11.jpg"><img class="alignleft size-thumbnail wp-image-556" title="trongnhajm1[1]" src="http://xuanthu.files.wordpress.com/2010/09/trongnhajm11.jpg?w=99&#038;h=79" alt="" width="99" height="79" /></a><br />
(1) Tai nạn của chú chim sẻ</p>
<p>Một người đi xe máy va phải chú chim sẻ bay ngược chiều. Anh ta dừng <span id="more-394"></span>xe xem xét, thấy nó chưa chết bèn nhặt đem về đắp thuốc rồi thả vào lồng với chút vụn bánh và nước. Khi tỉnh lại, thấy mình bên song sắt cùng với mấy mẩu bánh vụn chú sẻ thở dài tự nhủ:<br />
-Khỉ thật. Mình đã đâm chết thằng cha đi xe máy rồi. Bây giờ chắc là tù mọt gông đây&#8230; </p>
<p>(2) Vợ là gì ?</p>
<p>+ Về mặt triết học: Vợ là một thực thể độc lập tồn tại bên ngoài ta , ngoài ý muốn của ta.<br />
+ Về mặt kinh tế: Vợ là ngân hàng vô luật pháp , không thể lệ : gửi vào thì dễ , rút ra thì khó mà không thể kiện cáo gì được.<br />
+ Về mặt tài sản: Vợ là cái gì rất cũ mà không thể thanh lý được.<br />
+ Về mặt xã hội: Vợ là cá nhân tự do , tình nguyện về chung sống với ta nhưng lại luôn tố cáo ta làm mất tự do của cô ấy , và nếu như ta có trả lại thì lại không nhận<br />
+ Về mặt cổ học: Vợ là loại đồ cổ càng để lâu càng mất giá.<br />
+ Về mặt sinh học: Vợ đáng sợ hơn mãnh thú , vì họ là sư tử. </p>
<p>(3) Làm sao hiểu được phụ nữ</p>
<p>Một người đàn ông gặp được một vị thần, vị thần cho ông ta một điều ước.<br />
Người đàn ông nói: “Tôi ước có một cây cầu xuyên suốt từ đây đến Hawaii.”<br />
Vị thần nói: “Ta xin lỗi nhưng điều này khó quá, ta không thể thực hiện được. Con có điều ước khác không?”<br />
Người đàn ông trả lời: “Tất nhiên là có ạ, con ước mình có thể hiểu được tất cả phụ nữ.”<br />
Vị thần suy nghĩ một phút rồi nói: “Thế con muốn xây cây cầu đó như thế nào?” </p>
<p>(4) Ngu !</p>
<p>Bố dạy con-Muốn nên sự nghiệp thì phi chăm chỉ thức khuya dậy sớm. Ví như con chim sâu, muốn bắt được nhiều sâu thì phaỉ dậy sớm, dậy muộn thì chim khác nó ăn hết, lấy gì mà ăn!<br />
    Con: Con sâu nào ngu mới dậy sớm để con chim sâu nó bắt. </p>
<p>(5) Phục hận</p>
<p>Nông trại xôn xao vì những lời bàn tán, khen ngợi: Chị gà mái vừa đẻ được một quả trứng nặng đến hơn 1 kg&#8230;<br />
Các phóng viên từ khắp thế giới đến thăm hỏi và lia lịa ghi chép để đăng tin giật gân này&#8230;<br />
Một phóng viên kéo gà trống ra và hỏi:<br />
- Ông đánh giá gì về sự kiện trọng đại này?<br />
- Miễn bình luận!<br />
- Ông có dự định lặp lại kỳ tích này không?<br />
- Không!<br />
- Vậy ông có dự định gì cho thời gian sắp tới?<br />
- Cắt&#8230; thiến thằng đà điểu khốn nạn</p>
<p>(6) Có 11 người, 10 đàn ông và 1 đàn bà đang bám trên thang dây của 1 chiếc máy bay cứu hộ. Vì thang dây chỉ chịu được sức nặng của 10 người nên 1 người phải hy sinh để cứu 10 người còn lại. Đùn đẩy mãi, không ai chịu thả tay ra, người phụ nữ liền buồn rầu nói: – Tôi là phụ nữ, Chúa đã sinh ra tôi để giúp đỡ, chia sẻ khó khăn hoạn nạn với các anh, là người hy sinh vì hạnh phúc của đàn ông. Tôi sẽ thả tay ra để các anh được sống. Vừa dứt lời, 10 vị đàn ông vỗ tay sung sướng… == &gt; Hãy cảnh giác trước lời nói của phụ nữ!!! — Troài oai! dại dột he he he …</p>
<p>(7) Vào lúc 11:00h tối,có một anh chàng chạc tuổi 20 đứng giữa một cánh đồng trống để đón xe buýt về thành phố.Anh ta đứng mãi mà chẳng thấy một chiếc xe nào chạy ngang.Đến đúng 12:00h đêm có 1 chiếc xe chạy đến,anh ta vội quắc chiếc xe vào xin được đi nhờ vào thành phố.Anh ta leo lên xe và ngủ thiếp đi vì mệt mỏi.Trời mưa rất to và một tiếng sét đánh xuống nghe i tai đã làm cho anh chàng tỉnh giấc.Anh ta đã mất hồn khi không nhìn thấy tài xế lái xe mà xe vẫn chạy,anh ta đã la lớn:\”MA\”.Bất ngờ có tiếng đằng sau nói lại:\”Ma cái mả cha mày chứ ma,tao đẩy xe chết mẹ luôn\”</p>
<p>(8) Một người Pháp, một người Mỹ và một người VN tranh luận xem Adam và Eva là người nước nào. Người Pháp: – Trần truồng và trụy lạc ngay trước mặt Thượng đế như thế, chỉ có thể là dân Pháp. Người Mỹ: – Yêu tự do đến mức lẽ ra có thể sống hạnh phúc, chỉ cần đừng ng đến trái táo, vậy mà họ vẫn không chịu sự cấm đoán đó, thì chỉ có thể là dân Mỹ. Người VN lúc ấy mới lên tiếng: – Quần áo chẳng có, nhà cửa chẳng có, thậm chí đến ăn một trái táo cũng bị cấm, thế mà vẫn bảo là sống trên Thiên đường, thì chỉ có thể là dân VN…</p>
<p>(9) Ghi-ne’t VN: Người nghèo nhất ở Việt Nam: Chử Đồng Tử ( 2 cha con có mỗi một chiếc khố mặc chung) Tiên Dung là người phụ nữ Việt Nam đầu tiên dám bỏ nhà theo … trai . Ca sinh sản vô tính đầu tiên : Mẹ của Thánh Gióng. Người có cái chết độc đáo nhất: Từ Hải. Người đàn ông đầu tiên có sữa cho trẻ em bú ở Việt Nam: Ông Thọ. Người quái thai dị dạng nhất Việt Nam: Sọ Dừa. Cascader đầu tiên của VN là Lê Lai. Món hàng đặc biệt nhất mà Hàn mạc tử dám rao bán là : Trăng . Việt Nam là nước giàu nhất hành tinh vì có \”Rừng vàng, biển bạc\”</p>
<p>(10) Tại phòng khám, một cậu bé và 1 chàng thanh niên ngồi chờ tới lượt mình. Cậu bé cứ khóc nức nở. – Sao mày lại khóc? – chàng thanh niên hỏi. – Em phải xét nghiệm máu ạ, hu hu. – Trời ạ, có thế mà cũng khóc, xét nghiệm máu thì có sao đâu? – Sao lại không sao, cậu bé sụt sịt đáp,bác sĩ sẽ dùng dao cắt vào tay để xét nghiệm. Nghe vậy, chàng thanh niên tái mặt và khóc rống lên. – Oái, sao anh lại khóc thế? Cậu bé hỏi chàng ta. – Chết tao rồi, tao đến đây để xét nghiệm nước tiểu.</p>
<p>(11) Một người đàn ông lái xe trên đường. Một người phụ nữ cũng lái xe trên đường đó nhưng theo chiều ngược lại. Khi họ vượt qua nhau, người đàn ông mở cửa sổ ô tô và hét lên:\”Con lợn!\”. Người phụ nữ cũng lập tức mở cửa kính ô tô và hét ra: \” Đồ đểu cáng!\”. Họ tiếp tục con đường của mình. Khi người phụ nữ đi qua đoạn rẽ kế tiếp, chị ta đâm phải một con lợn to ở ngay giữa đường và bay thảng xuống địa ngục. Bài học ở đây là: phụ nữ phải \”lắng nghe &amp; thấu hiểu\” đàn ông</p>
<p>(12) Trong lớp học, cô giáo đang giảng bài. – Cô giáo : Người khôn ngoan luôn luôn biết nghi ngờ, còn kẻ ngu dốt thì lúc nào cũng tuyên bố chắc chắn. -HS: Thưa cô ! Cô tin chắc chứ ? – Cô giáo : Chắc chắn ~ há há</p>
<p>(13) Thầy giáo bước vào lớp. Quần áo xộc xệch. Mặt hằm hằm. Cả lớp lo lắng. Vào cửa lớp, thầy rút chiếc dép phải ném bay vù xuống góc trái cuối lớp. Cả lớp sợ. Thầy rút tiếp chiếc dép trái ra ném. Dép bay vèo xuống góc phải của lớp. Cả lớp run. Tiến lại gần bảng, thầy hỏi: – Thế nào, các cô, các cậu có sợ không, hả? – Thưa thầy… sợ, sợ lắm ạ.- Cả lớp đồng thanh. – Thế vẫn chưa sợ bằng đại chiến thế giới lần thứ hai. Các em lấy bút, vở ra học bài mới:\”Đại chiến TG lần thứ Hai\” == thầy giáo Pro</p>
<p>(14) Một đứa trẻ được sinh ra và một nhà tiên tri phán : – Đứa bé khóc gọi tên ai thì người đó sẽ chết ! Khi đứa bé 3 lên tuổi nó gọi \”Mẹ ơi\”, hôm sau mẹ nó qua đời, đến năm 4 tuổi nó gọi \”Bà ơi\”, hôm sau bà ngoại nó cũng qua đời. Một tháng sau đứa trẻ lại khóc rất to và gọi \”Bố ơi\”, người cha thấy vậy buồn bã, biết mình sắp chết nên đi uống rượu, và về rất khuya. Sáng hôm sau tỉnh dậy nghe thấy kèn đám ma bên nhà hàng xóm, ông bạn hàng xóm qua đời …..</p>
<p>(15) Tai nan tham khoc</p>
<p>Trong một cuộc thi lấy bằng xe, ban giám khảo hỏi một anh chàng nọ:<br />
- Trong trường hợp xe anh bị lao xuống dốc với tốc độ cực lớn, nhưng xe lại đứt phanh. Bên phải là vách núi, bên trái là vực thẳm, thì anh sẽ xử lý làm sao?<br />
- Tôi sẽ cố gắng kêu Tom đến.<br />
- Tom, Tom là ai?<br />
- Thằng bạn thân của tôi, nó là phóng viên ảnh, để nó chứng kiến một tai nạn thảm khốc nhất từ trước tới nay.</p>
<p>(16) BỐ KẺ BỊ NẠN</p>
<p>Một vụ tai nạn giao thông vừa xảy ra ngoài phố. Mọi người tò mò chen lấn vòng trong vòng ngoài để xem. Một anh línhđến chậm không tài nào vào xem được. Tức quá, anh ta liền hét toáng lên:</p>
<p>- Tôi là bố kẻ bị nạn đây!</p>
<p>Mọi người kinh ngạc quay lại nhìn và vội vã giãn ra cho anh ta vào. “Kẻ bị nạn” là một… chú chó vừa bị xe cán chết.</p>
<p>(17) Còn xem xét</p>
<p>Chàng trai trở về nhà sau cuộc thi sát hạch lấy bằng lái xe với vẻ mặt hoang mang:</p>
<p>- Thật là rắc rối – Anh ta nói với ông bố – Chiếc xe tải đó có vấn đề.</p>
<p>- Nghĩa là con bị đánh trượt?</p>
<p>- Điều đó chưa rõ. Cả Ban giám khảo có còn ai đâu ạ!</p>
<p>(18) Ngày trăng lưỡi liềm</p>
<p>Trong quán rượu, một anh kể chuyện:</p>
<p>- Này, người ta nói rằng diện tích trên mặt trăng đủ cho hàng triệu người sống đấy!</p>
<p>- Đến ngày trăng khuyết thì lộn cổ cả nút!</p>
<p>- Ừ nhỉ!</p>
<p>Sưu tầm</p>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/xuanthu.wordpress.com/394/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/xuanthu.wordpress.com/394/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/xuanthu.wordpress.com/394/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/xuanthu.wordpress.com/394/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/xuanthu.wordpress.com/394/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/xuanthu.wordpress.com/394/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/xuanthu.wordpress.com/394/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/xuanthu.wordpress.com/394/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/xuanthu.wordpress.com/394/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/xuanthu.wordpress.com/394/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/xuanthu.wordpress.com/394/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/xuanthu.wordpress.com/394/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/xuanthu.wordpress.com/394/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/xuanthu.wordpress.com/394/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=xuanthu.wordpress.com&amp;blog=12667850&amp;post=394&amp;subd=xuanthu&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://xuanthu.wordpress.com/2011/06/24/truy%e1%bb%87n-c%c6%b0%e1%bb%9di/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="http://1.gravatar.com/avatar/bfb2db1b989df67a9d87d69607906079?s=96&#38;d=identicon&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">xuanthu</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://xuanthu.files.wordpress.com/2010/09/trongnhajm11.jpg?w=150" medium="image">
			<media:title type="html">trongnhajm1[1]</media:title>
		</media:content>
	</item>
		<item>
		<title>Ốc sên con và lời mẹ dạy&#8230;</title>
		<link>http://xuanthu.wordpress.com/2011/05/05/%e1%bb%91c-sen-con-bu%e1%bb%93n-t%e1%bb%a7i/</link>
		<comments>http://xuanthu.wordpress.com/2011/05/05/%e1%bb%91c-sen-con-bu%e1%bb%93n-t%e1%bb%a7i/#comments</comments>
		<pubDate>Thu, 05 May 2011 21:04:12 +0000</pubDate>
		<dc:creator>xuanthu</dc:creator>
				<category><![CDATA[Chia sẻ]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://xuanthu.wordpress.com/?p=24</guid>
		<description><![CDATA[Ốc sên con ngày nọ hỏi mẹ: “Mẹ ơi! Tại sao chúng ta từ khi sinh ra phải đeo cái bình vừa nặng vừa cứng trên lưng như thế? Thật mệt chết đi được!” “Vì cơ thể chúng ta không có xương để chống đỡ, chỉ có thể bò, mà bò cũng không nhanh” – <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=xuanthu.wordpress.com&amp;blog=12667850&amp;post=24&amp;subd=xuanthu&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><a rel="attachment wp-att-304" href="http://xuanthu.wordpress.com/?attachment_id=304"></a></p>
<p><a href="http://xuanthu.files.wordpress.com/2010/05/1190368395059832_file1.jpg"><img class="alignleft size-thumbnail wp-image-574" title="1190368395059832_file[1]" src="http://xuanthu.files.wordpress.com/2010/05/1190368395059832_file1.jpg?w=90&#038;h=75" alt="" width="90" height="75" /></a><a href="http://xuanthu.files.wordpress.com/2010/05/oc20sen1.jpg"></a></p>
<p>Ốc sên con ngày nọ hỏi mẹ: “Mẹ ơi! Tại sao chúng ta từ khi sinh ra phải đeo cái bình vừa nặng vừa cứng trên lưng như thế? Thật mệt chết đi được!”<span id="more-24"></span></p>
<p>“Vì cơ thể chúng ta không có xương để chống đỡ, chỉ có thể bò, mà bò cũng không nhanh” – Ốc sên mẹ nói.<br />
“Chị sâu róm không có xương cũng bò chẳng nhanh, tại sao chị ấy không đeo cái bình vừa nặng vừa cứng đó?”<br />
“Vì chị sâu róm sẽ biến thành bướm, bầu trời sẽ bảo vệ chị ấy”.</p>
<p>“Nhưng em giun đất cũng không có xương, cũng bò chẳng nhanh, cũng không biến hoá được, tại sao em ấy không đeo cái bình vừa nặng vừa cứng đó?”<br />
“Vì em giun đất sẽ chui xuống đất, lòng đất sẽ bảo vệ em ấy”.<br />
Ốc sên con bật khóc, nói: “Chúng ta thật đáng thương, bầu trời không bảo vệ chúng ta, lòng đất cũng chẳng che chở chúng ta”.<br />
“Vì vậy mà chúng có cái bình!” – Ốc sên mẹ an ủi con – “Chúng ta không dựa vào trời, cũng chẳng dựa vào đất, chúng ta dựa vào chính mình con ạ”.</p>
<p>Có lẽ đôi lúc bạn cũng cảm thấy tủi thân vì một sự thiếu hụt nào đó về hoàn cảnh…từ nhỏ bạn phải lủi thủi đến trường bằng đôi chân trần, mái tóc bạc sương, đơn độc trên những con đường ngoằn nghèo giữa cái lạnh buốt thấu, bạn chỉ ước làm sao một bộ đồ đủ ấm và những vòng tay đón đưa sau buổi tan trường.<br />
Cũng là sỉ tử, nhưng bạn không là người được đưa rước bằng những đoàn xe rồng rắn với tiếng nhạc rập rình, ngược lại, bạn được nhận nơi người cha thân yêu ánh mắt tự hào, bước chân dẫn nhịp lặng thầm, và những lời động viên với tất cả sự thương mến vô bờ.</p>
<p>Ngày bạn bước vào đời thật quá giản đơn, không vali, không tiền bạc, chỉ vài cuốn sách cũ nát trong túi nilông và có thể có thêm những giọt nước mắt của người mẹ già. Bạn ra đi, bước chân ngượng ngịu trong sự lo âu và nỗi buồn vây kín…<br />
Những ngày tháng hạnh phúc « trên ghế giảng đường » cũng là những ngày cơ cực chẳng hơn. Chiếc xe cũ phèn « hát reo » trong cái nhìn dè bĩu từ những cô gái « mỏ đỏ mắt xanh ». Ngày cuối tuần với bạn chẳng phải để « hái hoa bắt bướm » mà phải bươn chải hết mọi ngõ ngách của từng dăy phố. Niềm vui của bạn chỉ là sách vở, bạn bè chỉ dăm ba đứa quê kệch, nghèo hèn, nhưng bạn lại bước qua ngưỡng cửa đại học với kết quả chẳng thể tốt hơn.</p>
<p>Và bây giờ, có thể bạn đã bước qua những ngày tháng cam go với một gia đình nhỏ đầy ắp tiếng cười? có thể bạn đang phấn đấu cho một cuộc sống tươi đẹp ngày mai? và cũng có thể bạn đang chán nản buồn sầu…? Nhưng những ai đó ơi ! bạn thật là người hạnh phúc vì bạn đang tự đứng trên đôi chân của mình. Bạn không được lớn lên trong gấm nhung lụa là, nhưng bạn trưởng thành từ khối óc vận động và một trái tim chất chứa tình yêu. Bạn không có kẻ đón, người đưa nhưng bạn văn bước vào đời với niềm kiêu hãnh của bậc sinh thành. Thành công của bạn không là quyền cao chức tước, không là tiền đô, bạc tỉ, nhưng bạn hăy nhìn những giọt nước mắt hạnh phúc của những người thân yêu…! hạnh phúc thật sự chẳng phải là đó sao ?</p>
<p>Người ta không có quyền lựa chọn cho mình nơi để sinh ra, nhưng người ta có thể chọn cho mình một cách sống, cách sống hoàn hảo chính bằng khả năng đặt trên những giá trị chân chính…</p>
<p>Xuân Thu</p>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/xuanthu.wordpress.com/24/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/xuanthu.wordpress.com/24/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/xuanthu.wordpress.com/24/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/xuanthu.wordpress.com/24/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/xuanthu.wordpress.com/24/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/xuanthu.wordpress.com/24/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/xuanthu.wordpress.com/24/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/xuanthu.wordpress.com/24/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/xuanthu.wordpress.com/24/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/xuanthu.wordpress.com/24/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/xuanthu.wordpress.com/24/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/xuanthu.wordpress.com/24/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/xuanthu.wordpress.com/24/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/xuanthu.wordpress.com/24/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=xuanthu.wordpress.com&amp;blog=12667850&amp;post=24&amp;subd=xuanthu&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://xuanthu.wordpress.com/2011/05/05/%e1%bb%91c-sen-con-bu%e1%bb%93n-t%e1%bb%a7i/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="http://1.gravatar.com/avatar/bfb2db1b989df67a9d87d69607906079?s=96&#38;d=identicon&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">xuanthu</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://xuanthu.files.wordpress.com/2010/05/1190368395059832_file1.jpg?w=150" medium="image">
			<media:title type="html">1190368395059832_file[1]</media:title>
		</media:content>
	</item>
		<item>
		<title>Điều đó rồi cũng qua đi</title>
		<link>http://xuanthu.wordpress.com/2011/02/10/di%e1%bb%81u-do-r%e1%bb%93i-cung-qua-di/</link>
		<comments>http://xuanthu.wordpress.com/2011/02/10/di%e1%bb%81u-do-r%e1%bb%93i-cung-qua-di/#comments</comments>
		<pubDate>Thu, 10 Feb 2011 21:46:51 +0000</pubDate>
		<dc:creator>xuanthu</dc:creator>
				<category><![CDATA[Sưu tầm]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://xuanthu.wordpress.com/?p=31</guid>
		<description><![CDATA[Một ngày nọ, vua Salomon bỗng muốn làm bẽ mặt Benaiah, một cần thần thân tín của mình. Vua bèn nói với ông: &#8220;Benaiah này, ta muốn ông mang về cho ta một chiếc vòng để đeo trong ngày lễ và ta cho ông sáu tháng để tìm chiếc vòng đó&#8221;. Benaiah trả lời: &#8220;Nếu <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=xuanthu.wordpress.com&amp;blog=12667850&amp;post=31&amp;subd=xuanthu&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><em><a href="http://xuanthu.files.wordpress.com/2010/03/sceaudesalomonkt41.jpg"><img class="alignleft size-thumbnail wp-image-414" title="sceaudesalomonkt4[1]" src="http://xuanthu.files.wordpress.com/2010/03/sceaudesalomonkt41.jpg?w=85&#038;h=79" alt="" width="85" height="79" /></a></em></p>
<p>Một ngày nọ, vua Salomon bỗng muốn làm bẽ mặt Benaiah, một cần thần thân tín của mình. Vua bèn nói với ông: &#8220;Benaiah này, ta muốn ông mang về cho ta một chiếc vòng để đeo trong ngày lễ và ta cho ông sáu tháng để tìm chiếc vòng đó&#8221;.<em><span id="more-31"></span></em></p>
<p>Benaiah trả lời: &#8220;Nếu có một thứ gì đó tồn tại trên đời này, thưa đức vua, tôi sẽ tìm thấy nó và mang về cho ngài, nhưng chắc là chiếc vòng ấy phải có gì đặc biệt?&#8221;.</p>
<p>Nhà vua đáp: &#8220;Nó có những sức mạnh kỳ diệu. Nếu kẻ nào đang vui nhìn vào nó sẽ thấy buồn, và nếu ai đang buồn nhìn vào nó sẽ thấy vui&#8221;. Vua Salomon biết rằng sẽ không đời nào có một chiếc vòng như thế tồn tại trên thế gian này, nhưng ông muốn cho người cận thần của mình nếm một chút bẽ bàng.<br />
 <br />
Mùa xuân trôi qua, mùa hạ đến nhưng Benaiah vẫn chưa có một ý tưởng nào để tìm ra một chiếc vòng như thế.<br />
 <br />
Vào đêm trước ngày lễ, ông quyết định lang thang đến một trong những nơi nghèo nhất của Jerusalem. Ông đi ngang qua một người bán hàng rong đang bày những món hàng trên một tấm bạt tồi tàn. Benaiah dừng chân lại hỏi: &#8220;Có bao giờ ông nghe nói về một chiếc vòng kỳ diệu làm cho người hạnh phúc đeo nó quên đi niềm vui sướng và người đau khổ đeo nó quên đi nỗi buồn không?&#8221;. Người bán hàng lấy từ tấm bạt lên một chiếc vòng giản dị có khắc một dòng chữ. Khi Benaiah đọc dòng chữ trên chiếc vòng đó, khuôn mặt ông rạng ngời một nụ cười.<br />
Đêm đó toàn thành phố hân hoan, tưng bừng đón mùa lễ hội. &#8220;Nào, ông bạn của ta &#8211; vua Salomon hỏi &#8211; ông đã tìm thấy điều ta yêu cầu chưa?&#8221;. Tất cả cận thần có mặt đều cười lớn và cả chính vua Salomon cũng cười.<br />
 <br />
Trước sự ngạc nhiên của mọi người, Benaiah đưa chiếc vòng ra và nói: &#8220;Nó đây, thưa đức vua&#8221;. Khi vua Salomon đọc dòng chữ, nụ cười biến mất trên khuôn mặt vua. Trên chiếc vòng đó có khắc dòng chữ: &#8220;Điều đó rồi cũng qua đi&#8221;.</p>
<p>Vào chính giây phút ấy, vua Salomon nhận ra rằng tất thảy những sự khôn ngoan, vương giả và quyền uy của ông đều là phù du, bởi vì một ngày nào đó ông cũng chỉ là cát bụi&#8230;</p>
<p><em>Sưu tầm</em></p>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/xuanthu.wordpress.com/31/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/xuanthu.wordpress.com/31/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/xuanthu.wordpress.com/31/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/xuanthu.wordpress.com/31/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/xuanthu.wordpress.com/31/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/xuanthu.wordpress.com/31/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/xuanthu.wordpress.com/31/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/xuanthu.wordpress.com/31/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/xuanthu.wordpress.com/31/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/xuanthu.wordpress.com/31/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/xuanthu.wordpress.com/31/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/xuanthu.wordpress.com/31/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/xuanthu.wordpress.com/31/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/xuanthu.wordpress.com/31/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=xuanthu.wordpress.com&amp;blog=12667850&amp;post=31&amp;subd=xuanthu&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://xuanthu.wordpress.com/2011/02/10/di%e1%bb%81u-do-r%e1%bb%93i-cung-qua-di/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="http://1.gravatar.com/avatar/bfb2db1b989df67a9d87d69607906079?s=96&#38;d=identicon&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">xuanthu</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://xuanthu.files.wordpress.com/2010/03/sceaudesalomonkt41.jpg?w=150" medium="image">
			<media:title type="html">sceaudesalomonkt4[1]</media:title>
		</media:content>
	</item>
		<item>
		<title>Con vẹt xanh</title>
		<link>http://xuanthu.wordpress.com/2010/10/18/con-v%e1%ba%b9t-xanh-nguyen-tac-thi%e1%bb%87u-b%e1%ba%a3o-ki%e1%bb%87n/</link>
		<comments>http://xuanthu.wordpress.com/2010/10/18/con-v%e1%ba%b9t-xanh-nguyen-tac-thi%e1%bb%87u-b%e1%ba%a3o-ki%e1%bb%87n/#comments</comments>
		<pubDate>Mon, 18 Oct 2010 17:19:09 +0000</pubDate>
		<dc:creator>xuanthu</dc:creator>
				<category><![CDATA[Sưu tầm]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://xuanthu.wordpress.com/?p=48</guid>
		<description><![CDATA[gửi các bạn câu chuyện cảm động về người mẹ<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=xuanthu.wordpress.com&amp;blog=12667850&amp;post=48&amp;subd=xuanthu&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><a href="http://xuanthu.files.wordpress.com/2010/03/20325844381.jpg"></a></p>
<p><a href="http://xuanthu.files.wordpress.com/2010/03/e41.jpg"><img class="alignleft size-thumbnail wp-image-565" title="e4[1]" src="http://xuanthu.files.wordpress.com/2010/03/e41.jpg?w=89&#038;h=82" alt="" width="89" height="82" /></a></p>
<p>Lưu Tư Kinh, là con trai duy nhất của bà mẹ quả phụ nghèo sống ở miền quê thưa người, xa lắc. Anh quyết chí lên thành phố mưu cầu tiến thân để sống tốt và giúp được mẹ già nơi quê nhà<span id="more-48"></span>. Công việc và những lo toan chẳng bao giờ dứt… Lòng đầy nhớ thương, nhưng chẳng về mà thăm mẹ cho được, dù tháng nào anh cũng dành tiền gửi đều đặn về cho bà… Nhưng có lần trong thư mẹ anh gửi: Con trai ơi… đã quên mẹ rồi sao… Anh đọc thư mà nước mắt lã chã.</p>
<p>Rồi anh cũng đã tạm thu xếp mọi việc về quê thăm mẹ. Lòng tràn ngập hân hoan… Mẹ con lâu ngày gặp lại mừng mừng tủi tủi khôn xiết. Sờ nắn bờ vai con, người mẹ rưng rưng: Con ơi, mẹ nhớ con lắm…! Anh ôm lấy người mẹ dường như héo mòn đi qua năm tháng mà nhòa lệ: Mẹ ơi, con nhớ mẹ lắm…! Lần này con về mang cho mẹ Con Vẹt Xanh mua đắt tiền lắm, con đã nuôi dạy nó lâu… Khi con đi xa nó sẽ ở nhà bầu bạn với mẹ cho đỡ cô quạnh và mẹ cũng thấy con bên cạnh hàng ngày. Mẹ nghe chỉ bảo: Con tốn tiền đến vậy thật không thỏa đáng. Mẹ chỉ muốn thấy con hàng ngày… Anh bảo: Mẹ hãy kiên tâm, đến khi con tích lũy đủ tiền sẽ đón mẹ đi cùng.</p>
<p>Ở nhà được vài ngày, Lưu Tư Kinh chia tay mẹ lên đường trở lại thành phố, lại lao vào làm ăn, phấn đấu. Mẹ già ở nhà một bóng. Con Vẹt Xanh bên cạnh bà, thỉnh thoảng nó lại cất tiếng: Mẹ ơi, con Lưu Tư Kinh đây, con nhớ mẹ lắm… Mẹ ơi, mẹ vất vả quá, nghỉ tay một chút đi mẹ… Mẹ ơi mẹ khỏe mạnh nhé… Bà cảm thấy vui vẻ và ấm lòng hơn rất nhiều. Bà thương quý Con Vẹt Xanh vô cùng, tắm rửa, chăm sóc cho nó, trò chuyện hàng ngày như với con trai mình vậy.</p>
<p>Một năm, bà bị trọng bệnh, sau thời gian ngắn đã qua đời. Hàng xóm đã làm đám cho bà và tìm cách báo cho anh biết. Hẫng hụt, đau khổ, Lưu Tư Kinh dứt bỏ mọi công việc, ngay lập tức lên tàu xe trở về… Căn nhà trống không, vẫn còn mùi hương khói. Lọ tro của mẹ được đặt trên bàn hướng chính giữa. Anh nức nở thương xót mẹ và ân hận vô cùng đã không về chăm sóc và đưa được mẹ đến nơi an nghỉ cuối cùng.</p>
<p>Mệt mỏi và suy sụp, anh ôm tấm ảnh mẹ vào lòng thiếp đi lúc nào không biết. Anh mơ thấy mẹ hiền đang ngôi khâu vá bên anh, mỉm cười, quạt cho anh ngủ, thoang thoảng bên tai anh tiếng nói: Con ơi, mẹ nhớ con lắm… Anh sung sướng muốn nhào vào ôm lấy mẹ! Choàng tỉnh, không có ai xung quanh cả, nhưng tiếng nói : Con ơi, con có khỏe không… Mẹ nhớ con lắm… vẫn từ như rất gần đây đấy vọng đến… Anh đi nhẹ gần đến ban công sát vườn. Tiếng nói phát ra từ đó. Dưới ánh nắng hoàng hôn cuối cùng chiếu qua kẽ lá. Anh nhận ra Con Vẹt Xanh đang đậu trên cành cây! Anh đỡ nó lên tay, nó lại hót : Con ơi, con khỏe không? Mẹ nhớ con lắm… Con Vẹt đã gầy và tả tơi đi quá nhiều. Lưu Tư Kinh ôm con Vẹt vào ngực mình nức nở: Mẹ ơi, con thương nhớ mẹ vô cùng…</p>
<p>Ôi! Mẹ anh trước khi qua đời đã mở lồng thả Vẹt Xanh ra. Nhưng nó đã sống bầu bạn bên cạnh bà bao ngày, dường như thấu được tình cảm của Bà mà không bay đi, vẫn ở lại căn nhà nghèo trống trải này như đợi Lưu Tư Kinh trở về mà nhắn nhủ lời yêu thương của Bà với anh ấy…</p>
<p>                                                            <em>Nguyên tác: Chu Hải Lượng</em></p>
<p><em>                                                            Nguyễn Tất Thịnh <em>tóm tắt</em></em></p>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/xuanthu.wordpress.com/48/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/xuanthu.wordpress.com/48/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/xuanthu.wordpress.com/48/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/xuanthu.wordpress.com/48/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/xuanthu.wordpress.com/48/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/xuanthu.wordpress.com/48/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/xuanthu.wordpress.com/48/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/xuanthu.wordpress.com/48/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/xuanthu.wordpress.com/48/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/xuanthu.wordpress.com/48/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/xuanthu.wordpress.com/48/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/xuanthu.wordpress.com/48/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/xuanthu.wordpress.com/48/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/xuanthu.wordpress.com/48/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=xuanthu.wordpress.com&amp;blog=12667850&amp;post=48&amp;subd=xuanthu&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://xuanthu.wordpress.com/2010/10/18/con-v%e1%ba%b9t-xanh-nguyen-tac-thi%e1%bb%87u-b%e1%ba%a3o-ki%e1%bb%87n/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="http://1.gravatar.com/avatar/bfb2db1b989df67a9d87d69607906079?s=96&#38;d=identicon&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">xuanthu</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://xuanthu.files.wordpress.com/2010/03/e41.jpg?w=150" medium="image">
			<media:title type="html">e4[1]</media:title>
		</media:content>
	</item>
		<item>
		<title>Bạn nên vui hay nên buồn&#8230;?</title>
		<link>http://xuanthu.wordpress.com/2010/07/15/b%e1%ba%a1n-dang-bu%e1%bb%93n-chan/</link>
		<comments>http://xuanthu.wordpress.com/2010/07/15/b%e1%ba%a1n-dang-bu%e1%bb%93n-chan/#comments</comments>
		<pubDate>Thu, 15 Jul 2010 21:08:14 +0000</pubDate>
		<dc:creator>xuanthu</dc:creator>
				<category><![CDATA[Chia sẻ]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://xuanthu.wordpress.com/?p=27</guid>
		<description><![CDATA[&#160; Nếu như thu gọn trái đất thành một ngôi làng 100 người thì ta sẽ có:  60 người châu Á 13 người Châu Phi 12 người châu Âu 9 người Nam Mỹ 5 người Bắc Mỹ  1 người châu Đại Dương 21 người sống thấp hơn mức sống bình thường 20 người sở hữu <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=xuanthu.wordpress.com&amp;blog=12667850&amp;post=27&amp;subd=xuanthu&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>&nbsp;</p>
<p><em><a href="http://xuanthu.files.wordpress.com/2010/03/traidat11.jpg"><img class="alignleft size-thumbnail wp-image-220" title="traidat[1]" src="http://xuanthu.files.wordpress.com/2010/03/traidat11.jpg?w=98&#038;h=74" alt="" width="98" height="74" /></a></em></p>
<p><em>Nếu như thu gọn trái đất thành một ngôi làng 100 người thì ta sẽ có:</em></p>
<p><em> 60 người châu Á</em></p>
<p><em>13 người Châu Phi<span id="more-27"></span></em></p>
<p><em>12 người châu Âu</em></p>
<p><em>9 người Nam Mỹ</em></p>
<p><em>5 người Bắc Mỹ</em></p>
<p><em> 1 người châu Đại Dương</em></p>
<p><em>21 người sống thấp hơn mức sống bình thường</em></p>
<p><em>20 người sở hữu 86% tài sản của ngôi làng</em></p>
<p><em>13 người thiếu ăn</em></p>
<p><em>20 người thiêu thụ ½ lượng cá thịt dự trữ</em></p>
<p><em>18 người không có nước sạch dùng</em></p>
<p><em>32 người không được hưởng thuốc men cần thiết</em></p>
<p><em>15 người thất học</em></p>
<p><em>20 người sử dụng 84% lượng giấy viết</em></p>
<p><em>1 người có trình độ đại học</em></p>
<p><em>1 người có máy tính</em></p>
<p><em>9 người có xe hơi</em></p>
<p><em>1 người sẽ chết</em></p>
<p><em>2 người đựơc sinh ra</em></p>
<p>Nếu thu gọn thế giới như thế này, chắc bạn thấy sự tồn tại của mình thật đáng quý biết bao?  bạn cần cảm ơn cuộc đời vì điều đó, cảm ơn cuộc đời vì bạn được sinh ra và đang được góp mặt cho đến giờ phút này. Sau mỗi buổi mai, thấy mình còn khoẻ mạnh, còn được nghe tiếng chim kêu, còn được nghe tiếng cười nói của những người thân thương là bạn hạnh phúc hơn gần 150 ngàn người, những người không còn được nhìn thấy ánh bình minh đẹp đẽ của ngày hôm sau.</p>
<p>Nếu bạn chưa bao giờ phải đối mặt với cái đói, cái rét, chưa bao giờ phải qua đêm trên đường phố, hay một nơi hẻo lánh, ẩm thấp, ngược lại, bạn có cơm ăn, áo mặc, bạn có phương tiện đi lại, bạn có ngôi nhà nhỏ với những căn phòng xinh đẹp là bạn giàu có hơn 80% nhân loại.</p>
<p>Nếu bạn cảm thấy yên tâm khi ngậm một ngụm nước, nếu bạn cảm thấy sảng khoái khi cầm lon  nước mát lạnh trên tay tức là bạn hạnh phúc hơn hàng trăm ngàn người, hạnh phúc hơn những kẻ đang phải chắt chiu từng giọt sương mai từ lá rừng, những người đang ngước mắt cầu mưa trong cơn khát cháy, những người đang sống chung với bệnh tật vì thiếu nước.</p>
<p>Nếu bạn được đến trường, được học hành, được tiếp cận với những phương tiện truyền thông hiện đại có nghĩa là bạn hạnh phúc hơn gần 2 tỉ người không có may mắn  như bạn, đó là chưa nói đến cơ may bạn đang sở hữu chiếc máy vi tính duy nhất của làng?</p>
<p>Bạn không có tiền để sưu tập mọi thứ mình thích, không đủ tiền để sánh bước với hạng người quyền quý, nhưng bạn không bao giờ thiếu tiền cho những nhu cầu cần thiết. Bạn có biết rất nhiều người mơ ước có được điều bạn đang có? những người đang ngồi bên vệ đường chờ những cánh tay cảm thông với ánh mắt cầu cứu?</p>
<p>Nếu bạn đọc những dòng chữ này bạn trở nên hạnh phúc hơn không biết bao nhiêu người khác, vì đơn giản khi bạn đọc được những dòng chữ này cũng có nghĩa là bạn không thuộc vào số 2 tỉ người mù chữ.</p>
<p>Bạn còn cảm thấy không vui?</p>
<p>Hãy dành một chút thời gian cho cõi riêng tư, điều đó thật cần thiết, và cũng đừng quên hướng con mắt của bạn về những hoạt động xung quanh, về những người đang hướng về bạn. Đừng nên quá cao vọng nhưng thỉnh thoảng cũng nên nhìn xuống, đừng lặp đi lặp lại điệp khúc “buồn-chán” mà cần biết cất lên những bài ca mới cho cuộc đời, và đừng quên cám ơn đời mỗi sáng mai thức dậy khi bạn có thêm ngày nữa để yêu thương!</p>
<p>                   <em>Xuân Thu</em></p>
<p><em>(những con số từ Alter ego)</em></p>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/xuanthu.wordpress.com/27/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/xuanthu.wordpress.com/27/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/xuanthu.wordpress.com/27/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/xuanthu.wordpress.com/27/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/xuanthu.wordpress.com/27/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/xuanthu.wordpress.com/27/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/xuanthu.wordpress.com/27/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/xuanthu.wordpress.com/27/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/xuanthu.wordpress.com/27/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/xuanthu.wordpress.com/27/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/xuanthu.wordpress.com/27/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/xuanthu.wordpress.com/27/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/xuanthu.wordpress.com/27/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/xuanthu.wordpress.com/27/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=xuanthu.wordpress.com&amp;blog=12667850&amp;post=27&amp;subd=xuanthu&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://xuanthu.wordpress.com/2010/07/15/b%e1%ba%a1n-dang-bu%e1%bb%93n-chan/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="http://1.gravatar.com/avatar/bfb2db1b989df67a9d87d69607906079?s=96&#38;d=identicon&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">xuanthu</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://xuanthu.files.wordpress.com/2010/03/traidat11.jpg?w=150" medium="image">
			<media:title type="html">traidat[1]</media:title>
		</media:content>
	</item>
		<item>
		<title>Lời khuyên cho cuộc sống</title>
		<link>http://xuanthu.wordpress.com/2010/07/05/l%e1%bb%9di-khuyen-cu%e1%bb%99c-s%e1%bb%91ng/</link>
		<comments>http://xuanthu.wordpress.com/2010/07/05/l%e1%bb%9di-khuyen-cu%e1%bb%99c-s%e1%bb%91ng/#comments</comments>
		<pubDate>Mon, 05 Jul 2010 12:12:54 +0000</pubDate>
		<dc:creator>xuanthu</dc:creator>
				<category><![CDATA[Sưu tầm]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://xuanthu.wordpress.com/?p=265</guid>
		<description><![CDATA[Một chút tĩnh lặng  để xoa dịu quá khứ, một thoáng vu vơ để tìm lại cảm giác an lành, một chút lãng mạn cho cảm giác nguyên sơ và một chút thơ ca để đẩy nâng tâm hồn&#8230;!  click vào đây để đọc: http://www.petalia.org/Inspiration/warmheart.htm Sưu tầm từ &#8220;petalia.org&#<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=xuanthu.wordpress.com&amp;blog=12667850&amp;post=265&amp;subd=xuanthu&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><a href="http://xuanthu.files.wordpress.com/2010/05/greatday1.gif"></a></p>
<p><a href="http://xuanthu.files.wordpress.com/2010/07/childrenphotographyfromtheworld1-81.jpg"><img class="alignleft size-thumbnail wp-image-717" title="ChildrenPhotographyFromTheWorld1-8[1]" src="http://xuanthu.files.wordpress.com/2010/07/childrenphotographyfromtheworld1-81.jpg?w=74&#038;h=90" alt="" width="74" height="90" /></a></p>
<p>Một chút tĩnh lặng  để xoa dịu quá khứ, một thoáng vu vơ để tìm lại cảm giác an lành, một chút lãng mạn cho cảm giác nguyên sơ và một chút thơ ca để đẩy nâng tâm hồn&#8230;! <span id="more-265"></span></p>
<p>click vào đây để đọc:</p>
<p><a href="http://www.petalia.org/Inspiration/warmheart.htm">http://www.petalia.org/Inspiration/warmheart.htm</a></p>
<p>Sưu tầm từ &#8220;petalia.org&#8221;</p>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/xuanthu.wordpress.com/265/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/xuanthu.wordpress.com/265/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/xuanthu.wordpress.com/265/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/xuanthu.wordpress.com/265/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/xuanthu.wordpress.com/265/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/xuanthu.wordpress.com/265/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/xuanthu.wordpress.com/265/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/xuanthu.wordpress.com/265/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/xuanthu.wordpress.com/265/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/xuanthu.wordpress.com/265/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/xuanthu.wordpress.com/265/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/xuanthu.wordpress.com/265/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/xuanthu.wordpress.com/265/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/xuanthu.wordpress.com/265/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=xuanthu.wordpress.com&amp;blog=12667850&amp;post=265&amp;subd=xuanthu&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://xuanthu.wordpress.com/2010/07/05/l%e1%bb%9di-khuyen-cu%e1%bb%99c-s%e1%bb%91ng/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="http://1.gravatar.com/avatar/bfb2db1b989df67a9d87d69607906079?s=96&#38;d=identicon&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">xuanthu</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://xuanthu.files.wordpress.com/2010/07/childrenphotographyfromtheworld1-81.jpg?w=96" medium="image">
			<media:title type="html">ChildrenPhotographyFromTheWorld1-8[1]</media:title>
		</media:content>
	</item>
		<item>
		<title>Món quà (truyện ngắn)</title>
		<link>http://xuanthu.wordpress.com/2010/06/20/mon-qua-truyen-ngan/</link>
		<comments>http://xuanthu.wordpress.com/2010/06/20/mon-qua-truyen-ngan/#comments</comments>
		<pubDate>Sun, 20 Jun 2010 13:50:15 +0000</pubDate>
		<dc:creator>xuanthu</dc:creator>
				<category><![CDATA[Uncategorized]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://xuanthu.wordpress.com/?p=462</guid>
		<description><![CDATA[Tôi muốn bắt đầu câu chuyện này bằng hai từ ngày xửa ngày xưa&#8230;Ngày xửa ngày xưa&#8230; có một người nhà giàu, rất giàu. Sự giàu có bắt đầu từ một cơ may &#8211; hồi đó, khi còn là cậu bé nghèo khổ chỉ mong được ăn no, ông đã được một người tốt bụng <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=xuanthu.wordpress.com&amp;blog=12667850&amp;post=462&amp;subd=xuanthu&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><a href="http://xuanthu.files.wordpress.com/2010/06/00211.jpg"><img class="alignleft size-thumbnail wp-image-473" title="0021[1]" src="http://xuanthu.files.wordpress.com/2010/06/00211.jpg?w=71&#038;h=64" alt="" width="71" height="64" /></a></p>
<p>Tôi muốn bắt đầu câu chuyện này bằng hai từ ngày xửa ngày xưa&#8230;Ngày xửa ngày xưa&#8230; có một người nhà giàu, rất giàu. Sự giàu có bắt đầu từ một cơ <span id="more-462"></span>may &#8211; hồi đó, khi còn là cậu bé nghèo khổ chỉ mong được ăn no, ông đã được một người tốt bụng đưa về nhà nuôi nấng và cho ăn học. Ông thường kể lại chuyện này cho con cái nghe nhưng các con ông cười cho rằng đây chỉ là một trong những bài học đạo đức của ông mà thôi.<br />
Rất bận rộn nhưng tuần nào cũng vậy, ông dành ra một buổi tối ăn mặc như một người lao động bình thường và đi dạo. Nói là đi dạo nhưng thật ra là ông tìm gặp những ai cần giúp đỡ, ngay cả kẻ trộm cắp ông cũng không từ chối vì nghĩ rằng biết đâu sự giúp đỡ của mình sẽ là một cơ hội cho kẻ muốn hoàn lương.<br />
Một tối mùa đông, như thường lệ ông đi trên đường. Ngang qua công viên ông dừng lại vì chợt thấy dáng vẻ của một chàng trai sao mà thiểu não quá. Cùng với bộ áo quần tỏ rõ sự nghèo nàn là nỗi tuyệt vọng lồ lộ.<br />
- Chào cháu, có chuyện gì vậy?<br />
Câu hỏi êm ái của ông khiến chàng trai rùng mình. Cái rùng mình trong bóng tối của đêm đông khiến trái tim nhân hậu của ông đau nhói. Ông rất biết giới hạn của mình. Tiền bạc, ông không thiếu. Một công việc, ông sẵn sàng mở rộng cửa các nhà máy của mình cho bất kỳ ai cần một công việc. Nhưng nếu là một căn bệnh hiểm nghèo thì&#8230; Ông đã từng cho người ta tiền không phải để có cuộc sống mong ước mà là để mua một cái quan tài.<br />
- Cháu không thể nói gì với ta sao?<br />
Giọng chàng trai đẫm nước mắt:<br />
- Cháu yêu&#8230;<br />
A, ông có thể hiểu được. Đôi trẻ thiết tha yêu thương nhưng mẹ cha nhất định ngăn cản bằng cách thách chàng trai một đám cưới linh đình? Ông mỉm cười:<br />
- Ta sẽ tặng cháu tất cả những gì nhà gái muốn.<br />
- Không&#8230; Không ai có thể &#8211; Giọng chàng trai tuyệt vọng.<br />
- Ta có thể.<br />
Câu trả lời tự tin và quả quyết của ông chỉ khiến chàng trai lún sâu thêm trong cay đắng:<br />
- Ông trời cũng không thể làm được gì. Tối nay, cháu và nàng hẹn gặp nhau lần cuối tại đây. Rồi sau đó&#8230;<br />
Giờ thì đến phiên ông rùng mình &#8211; rồi sau đó&#8230;<br />
- Nhưng cái gì là không thể? &#8211; Ông gặng hỏi.<br />
- Cha mẹ nàng chẳng đòi hỏi gì cả ngoài việc cháu phải đưa cha mẹ đến thăm nhà gái.<br />
- Ơ, một thách cưới thật khắt khe. Như ta đây, nếu nhà gái đòi con trai ta phải đưa mẹ nó đến thì ta biết làm sao khi mẹ nó đã qua đời từ lâu.<br />
- Không phải vậy &#8211; chàng trai kêu lên &#8211; cháu không biết cha mẹ mình là ai. Tự nhiên mà lớn lên&#8230; Tự nhiên mà có trên đời&#8230; Làm sao họ dám gả con gái cho một kẻ chẳng có gốc tích?<br />
Ông đặt tay lên vai chàng trai và cảm nhận được toàn bộ sức nặng của cuộc sống trĩu trên đôi vai non tơ này. Có tiếng chân rón rén bước đến gần và một cô gái xuất hiện. Dù cô đang mặc một cái áo dày sụ của mùa đông và cái mũ len trùm xuống che khuất cả nửa khuôn mặt, ông vẫn nhận ra cô thật xinh xắn và đang đau khổ đến nhường nào. Ông nhìn thấy rõ vẻ ngạc nhiên trên mặt cô dù trời tối. Một ý nghĩ thoáng qua đầu&#8230; Ông mỉm cười:<br />
- Chào con.<br />
Cô gái đưa tay lên miệng để che một tiếng kêu kinh ngạc, còn chàng trai thì sửng sốt. Ông thấy mình còn xúc động hơn cả đôi trai gái:<br />
- Nếu hai con không chê có một người cha như ta.<br />
oOo<br />
Đám cưới diễn ra vô cùng vui vẻ. Cha mẹ cô dâu càng lúc càng quí chú rể bởi vì cha chàng không những thật lịch sự mà còn rất hiểu biết, ông nói chuyện về công việc lao động chân tay như một người cả đời gắn bó với nó vậy.<br />
Nhưng điều đáng nói là những chuyện sau đám cưới. Một người khách đến dự tiệc rồi về là chuyện thường, còn đây là cha của chú rể. Nhìn những điều không dám thốt thành lời trong mắt đôi trai gái đang tràn trề hạnh phúc, ông chẳng thể làm gì khác hơn là đóng trọn vai diễn của mình. Thăm họ hàng và cùng nhau ra biển lưới cá&#8230; Con trai ông không phải dân biển nên rất vụng về, nhưng điều đó không khiến niềm vui giảm đi.<br />
Mất một tuần ông không đến văn phòng làm việc.<br />
Rồi mọi chuyện cũng kết thúc êm đẹp. Đôi vợ chồng mới cưới lưu luyến tiễn ông từ làng chài ra đến thị trấn và từ đây ông sẽ lên tàu. Lúc này không có ai, chỉ có ba người với nhau, không cần phải đóng kịch. Nhưng làm sao có thể xưng hô khác được nữa?<br />
- Chúng con chào cha.<br />
- Chào hai con.<br />
Sự trở về của ông làm cả công ty nháo nhác. Người thì tưởng ông gặp tai nạn mất xác, người tưởng ông bị bắt cóc và đang đợi cú điện thoại đòi tiền chuộc. Có người còn thì thầm rằng các con ông đang tìm kiếm di chúc&#8230;<br />
oOo<br />
Ông vẫn mỗi tuần một buổi đi trên đường để tìm kiếm và chia sẻ với người không may. Khi là một tấm chăn bông ấm áp cho kẻ đang run rẩy, khi thì tháo chiếc nhẫn trên tay tặng người cơ khổ&#8230;<br />
Một năm trôi qua, mùa đông lại đến. Một tối khi ngang qua công viên, ông chợt nghe tiếng gọi vui mừng:<br />
- Con chào cha!<br />
Ông nhận ra ngay là chàng trai hôm nào. Dù không thể nhớ mặt tất cả những người ông đã giúp nhưng chàng trai này là một kỷ niệm đặc biệt: chưa có ai cầu xin ông một điều tương tự vậy.<br />
- Chào con.<br />
- Mấy hôm nay ngày nào con cũng đến đây. Con mong được gặp cha.<br />
- Để làm gì?<br />
- Vợ con mới sinh em bé. Ông bà ngoại mời ông nội đến ăn mừng mẹ tròn con vuông.<br />
Giọng chàng trai đầy hi vọng đồng thời cũng rất ngập ngừng. Quả là chàng mong muốn nơi một ông già gặp gỡ tình cờ một điều hơi quá đáng! Nói xong, nhìn thấy đôi mắt nhướng lên vì kinh ngạc của ông thì chàng trai vội vàng tiếp ngay:<br />
- Con cũng định là nếu không gặp được cha thì sẽ nói với ông bà ngoại là ông nội đang bệnh nặng.<br />
- Chẳng ai muốn mình là người đang bị bệnh nặng cả, con trai &#8211; ông nói với một nụ cười tươi tắn trên môi &#8211; Biết tặng cháu nội món quà gì đây?<br />
oOo<br />
Ông bà ngoại tíu tít mừng vui khi ông đến. Còn phải nói, làng chài nhỏ bé mấy khi có khách xa về. Không phải chỉ ông bà ngoại mừng mà như là cả họ mừng vui. Hôm nay nhà này mời ông ăn một bữa, ngày mai nhà khác mời&#8230; Cứ như vậy nhà nào cũng kéo ông đến. Lần thứ nhất là sau tiệc cưới, và đây là lần thứ hai ông được bao nhiêu người mời mọc mà không phải là để nhờ cậy một điều gì. Họ nấu những con cá con tôm tươi hiếm hoi trong mùa đông và rất sung sướng khi thấy ông ngon miệng; để mừng cháu nội ông kháu khỉnh, mừng con dâu ông khỏe mạnh, mừng con trai ông đáng mặt nam nhi làng chài, vậy thôi. Họ không biết ông là ai nên không dạ thưa, không cố gắng làm ông hài lòng, không điệu bộ, không kín đáo quan sát đợi ông cau mày là vội dọn thay món khác, không chuẩn bị trước đến lúc này thì thế này và tí nữa thì thế kia&#8230; Tất cả thật giản dị như vốn là như vậy. Ông ăn và uống rượu chiết từ một cái can nhựa thật to được mua về cho tất cả mọi người cùng uống.<br />
Ông hít thật sâu làn không khí mằn mặn của biển, thấy lòng dâng một niềm vui khó tả, và ông thấy hãnh diện khi nhìn thấy ánh mắt mọi người nhìn con trai của mình lúc nói về anh. Chỉ một năm thôi mà anh đã trở thành một trong những người đi biển giỏi nhất làng chài này. Có một đứa con trai đáng mặt nam nhi thật không dễ, ông hiểu sâu sắc điều này.<br />
- Rảnh rỗi ông lại về thăm cháu nhé.<br />
Câu nói và những cái vẫy tay lưu luyến khiến ông xúc động. Ông chợt thấy có lỗi khi lừa dối những con người hồn hậu chân thành như vậy. Nhưng biết làm sao đây? Nhất là khi tất cả đang rất hạnh phúc. Tất cả, đúng vậy! Đêm, nằm trong ngôi biệt thự tiện nghi của mình, ông chợt nhớ ra các món cá hơi mặn, dân chài thường ăn mặn. Bác sĩ nói quả thận của ông sẽ gặp phiền toái nếu ông ăn mặn, nhưng tại sao lúc đó ông không hề thấy đau nhức như lẽ ra? Làm sao mà ông đã ăn hết tất cả một cách ngon lành?<br />
oOo<br />
Cho đến một ngày&#8230; bé Bi vòng đôi tay nhỏ xíu qua cổ ông, miệng bập bẹ gọi &#8220;Ông ội ơi&#8230;&#8221; thì ông nhận ra mình đến đây không chỉ vì chàng trai, không phải vì trách nhiệm tình cờ số phận sắp đặt. Ông đến đây vì bản thân mình muốn. Mỗi lần chìa má cho bé Bi hôn, ông thấy lòng trào lên niềm xúc động lạ lùng. Bước chập chững vấp vào ngưỡng cửa, bé òa khóc giơ hai tay về phía ông tin cậy.<br />
Ông muốn cho bé tất cả những tiện nghi mà cháu nội của ông được hưởng nhưng rồi ông không dám mang tới làng chài gì khác ngoài túi bánh qui, cái khăn len, hộp sữa&#8230;<br />
Ông sợ. Phải, ông sợ&#8230;<br />
Nếu biết ông là tỉ phú thì chuyện gì sẽ xảy ra? Một khoảng cách mênh mông đẩy những con người hồn hậu của làng chài ra xa tít tắp, mình ông cô đơn bên này với bao qui tắc, có qui tắc ông phải chấp nhận và có qui tắc do chính ông đề ra. Hơn vậy nữa, họ sẽ biết những đứa con của ông là như thế nào. Và&#8230; sẽ giống như những nơi ngày ngày ông đi qua, rập khuôn những lời nói, những kiểu dáng cung kính và những tính toán lợi lộc. Tệ nhất là con trai và con dâu của ông sẽ thay đổi, tiền bạc và quyền hành sẽ làm biến đổi tất cả, ông quá rõ như vậy.<br />
Không, để có những phút giây êm đềm ở làng chài này, để có gia đình êm ấm này, ông vẫn hãy là ông nội thôi. Ông cảm thấy bứt rứt trước những món quà đẹp muốn cho bé Bi mà đành phải thôi. Nhìn bé chơi với những viên sỏi, những vỏ ốc, những cái nắp hộp bằng thiếc&#8230; ông quyết định khi bé đến tuổi đi học sẽ nói thật và đưa bé vào một trường danh tiếng nhất.<br />
oOo<br />
Chưa kịp thực hiện thì ông ngã bệnh. Nguy kịch đến nỗi báo chí và truyền hình ngày nào cũng đưa tin và tung ra những dự đoán cho tương lai của cơ nghiệp mà ông dày công xây đắp.<br />
Quanh ông là những hàng rào người: bảo vệ, các cộng sự, bác sĩ, luật sư, phóng viên, những kẻ thừa kế hàng thứ nhất, họ hàng xa, họ hàng gần&#8230;<br />
Giờ khắc tỉnh táo hiếm hoi, ông bình tĩnh truyền đạt những gì cần thiết và điều cuối cùng là gọi gia đình nhỏ của làng chài. Lệnh ban ra xong, ông cầu trời cho cuộc sống của mình đừng kết thúc trước khi kịp gặp. Nhưng ông không phải đợi một giây nào cả. Ngay lập tức họ xuất hiện trên ngưỡng cửa. Nghĩa là họ đã ở cạnh ông từ lâu lắm rồi. Làm cách nào vào được ngôi biệt thự của ông trong giờ khắc này? Không phải là điều dễ dàng, nhưng nếu người ta thiết tha muốn thì luôn có một cách nào đó. Ông thấy lòng ấm áp. Nghĩa là họ đã nhận ra ông! Còn ông thì&#8230;<br />
- Các con biết từ bao giờ? &#8211; Ông yếu ớt hỏi.<br />
- Ngày đám cưới đã có người nhận ra&#8230; bác. Bác nổi tiếng như vậy, đặc biệt như vậy&#8230;<br />
- Hãy gọi bằng cha như con vẫn thường.<br />
Ông nói và cảm thấy hạnh phúc. Đúng vậy, hạnh phúc. Và tiếc nuối.<br />
- Cha chưa làm được gì cho các con và bé Bi &#8211; giọng ông chỉ còn là tiếng thầm thì &#8211; Nhưng ta có một món quà&#8230;<br />
- Cha đã cho con rất nhiều rồi &#8211; chàng trai nghẹn ngào.<br />
- Ta đã làm gì đâu&#8230; &#8211; giọng ông yếu ớt và tràn đầy hối tiếc &#8211; Nếu ta biết con nhận ra ta là ai, hẳn ta đã&#8230;<br />
- Cha đã cho con một người vợ hiền, cha đã cho con của con những kỷ niệm về ông nội, cha đã cho con một làng chài làm quê nhà&#8230; &#8211; chàng trai bật khóc &#8211; Cha đã cho con một cuộc đời.<br />
Khuôn mặt người sắp chết ánh lên nét ngỡ ngàng. Ông muốn nói gì đó nhưng không kịp&#8230; Chàng trai áp khuôn mặt đầm đìa nước mắt vào lòng bàn tay của người đã thay đổi đời anh từ một tối mùa đông. Sau lưng anh, bé Bi trên tay mẹ mở to đôi mắt tròn xoe, kỷ niệm cuối cùng của bé về ông nội là trên khuôn mặt khép lại xanh xao hé nở nụ cười.</p>
<div><em><strong>Coppy của NGUYÊN HƯƠNG </strong></em></div>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/xuanthu.wordpress.com/462/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/xuanthu.wordpress.com/462/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/xuanthu.wordpress.com/462/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/xuanthu.wordpress.com/462/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/xuanthu.wordpress.com/462/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/xuanthu.wordpress.com/462/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/xuanthu.wordpress.com/462/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/xuanthu.wordpress.com/462/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/xuanthu.wordpress.com/462/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/xuanthu.wordpress.com/462/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/xuanthu.wordpress.com/462/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/xuanthu.wordpress.com/462/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/xuanthu.wordpress.com/462/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/xuanthu.wordpress.com/462/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=xuanthu.wordpress.com&amp;blog=12667850&amp;post=462&amp;subd=xuanthu&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://xuanthu.wordpress.com/2010/06/20/mon-qua-truyen-ngan/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="http://1.gravatar.com/avatar/bfb2db1b989df67a9d87d69607906079?s=96&#38;d=identicon&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">xuanthu</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://xuanthu.files.wordpress.com/2010/06/00211.jpg?w=150" medium="image">
			<media:title type="html">0021[1]</media:title>
		</media:content>
	</item>
		<item>
		<title>Tách cafe muối</title>
		<link>http://xuanthu.wordpress.com/2010/06/05/tach-cafe-mu%e1%bb%91i/</link>
		<comments>http://xuanthu.wordpress.com/2010/06/05/tach-cafe-mu%e1%bb%91i/#comments</comments>
		<pubDate>Sat, 05 Jun 2010 19:17:51 +0000</pubDate>
		<dc:creator>xuanthu</dc:creator>
				<category><![CDATA[Sưu tầm]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://xuanthu.wordpress.com/?p=211</guid>
		<description><![CDATA[Anh gặp nàng trong một bữa tiệc. Nàng vô cùng xinh xắn và dễ thương&#8230; Biết bao chàng trai theo đuổi nàng trong khi anh chỉ là một gã bình thường chẳng ai thèm để ý. Cuối bữa tiệc, lấy hết can đảm, anh mời nàng đi uống cafe. Hết sức ngạc nhiên, nhưng vì phép <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=xuanthu.wordpress.com&amp;blog=12667850&amp;post=211&amp;subd=xuanthu&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><a href="http://xuanthu.files.wordpress.com/2010/03/n120095718312605tach20cafe1.jpg"><img class="alignleft size-thumbnail wp-image-451" title="n120095718312605tach%20cafe[1]" src="http://xuanthu.files.wordpress.com/2010/03/n120095718312605tach20cafe1.jpg?w=78&#038;h=78" alt="" width="78" height="78" /></a></p>
<p>Anh gặp nàng trong một bữa tiệc. Nàng vô cùng xinh xắn và dễ thương&#8230; Biết bao chàng trai theo đuổi nàng trong khi anh chỉ là một gã bình thường chẳng ai thèm để ý. Cuối bữa tiệc, lấy hết can đảm, anh mời nàng<span id="more-211"></span> đi uống cafe. Hết sức ngạc nhiên, nhưng vì phép lịch sự nàng cũng nhận lời.<br />
Họ ngồi im lặng trong một quán cafe. Anh quá run nên không nói được câu nào. Cô gái bắt đầu cảm thấy thật buồn tẻ và muốn đi về&#8230; Chàng trai thì cứ loay hoay mãi với cốc cafe, cầm lên lại đặt xuống&#8230; Đúng lúc cô gái định đứng lên và xin phép ra về thì bất chợt chàng trai gọi người phục vụ: &#8220;Làm ơn cho tôi ít muối vào tách cafe&#8221;. Gần như tất cả những người trong quán nước đều quay lại nhìn anh&#8230; Cô gái cũng vô cùng ngạc nhiên. Nàng hỏi anh tại sao lại có sở thích kì lạ thế. Anh lúng túng một lát rồi nói: &#8220;Ngày trước nhà tôi gần biển. Tôi rất thích nô đùa với sóng biển, thích cái vị mặn và đắng của nước biển. Vâng, mặn và đắng &#8211; giống như cafe cho thêm muối vậy&#8230; Mỗi khi uống cafe muối như thế này, tôi lại nhớ quê hương và cha mẹ mình da diết&#8230;&#8221;. Cô gái nhìn anh thông cảm và dường như nàng rất xúc động trước tình cảm chân thành của anh. Nàng thầm nghĩ một người yêu quê hương và cha mẹ mình như thế hẳn phải là người tốt và chắc chắn sau này sẽ là một người chồng, người cha tốt&#8230; Câu chuyện cởi mở hơn khi nàng cũng kể về tuổi thơ, về cha mẹ và gia đình mình&#8230;<br />
Khi chia tay ra về, cả hai cùng cảm thấy thật dễ chịu và vui vẻ. Và qua những cuộc hẹn hò về sau, càng ngày cô gái càng nhận ra chàng trai có thật nhiều tính tốt. Anh rất chân thành, kiên nhẫn và luôn thông cảm với những khó khăn của cô. Và&#8230; như bao câu chuyện kết thúc có hậu khác, hai người lấy nhau. Họ đã sống rất hạnh phúc trong suốt cuộc đời. Sáng nào trước khi anh đi làm, nàng cũng pha cho anh một tách cafe muối&#8230;<br />
Nhưng khác những câu chuyện cổ tích, câu chuyện này không dừng ở đó. Nhiều năm sau, đôi vợ chồng già đi, và người chồng là người ra đi trước&#8230; Sau khi anh chết, người vợ tìm thấy một lá thư anh để lại. Trong thư viết: &#8220;Gửi người con gái mà anh yêu thương nhất! Có một điều mà anh đã không đủ can đảm nói với em. Anh đã lừa dối em, một lần duy nhất trong cuộc đời&#8230; Thực sự là ngày đầu tiên mình gặp nhau, được nói chuyện với em là niềm sung sướng đối với anh. Anh đã rất run khi ngồi đối diện em&#8230; Lúc đó anh định gọi đường cho tách cafe nhưng anh nói nhầm thành muối. Nhìn đôi mắt em lúc đó, anh biết mình không thể rút lại lời vừa nói nên anh đã bịa ra câu chuyện về biển và cafe muối. Anh không hề thích và chưa bao giờ uống cafe muối trước đó! Rất nhiều lần anh muốn nói thật với em nhưng anh sợ&#8230; Anh đã tự hứa với mình đó là lần đầu và cũng là lần cuối anh nói<br />
dối em. Nếu được làm lại từ đầu, anh vẫn sẽ làm như vậy&#8230; để được có em và để được uống tách cafe muối em pha hàng ngày suốt cuộc đời anh&#8230; Anh yêu em!&#8221;.</p>
<p>Mắt người vợ nhòa đi khi đọc đến những dòng cuối lá thư. Bà gấp bức thư lại và chầm chậm đứng lên, đi pha cho mình một tách cafe muối&#8230; Nếu bây giờ có ai hỏi bà cafe muối có vị như thế nào, bà sẽ nói cho họ biết: Nó rất ngọt!!!</p>
<p>                                                                                                         Sưu tầm</p>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/xuanthu.wordpress.com/211/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/xuanthu.wordpress.com/211/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/xuanthu.wordpress.com/211/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/xuanthu.wordpress.com/211/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/xuanthu.wordpress.com/211/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/xuanthu.wordpress.com/211/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/xuanthu.wordpress.com/211/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/xuanthu.wordpress.com/211/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/xuanthu.wordpress.com/211/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/xuanthu.wordpress.com/211/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/xuanthu.wordpress.com/211/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/xuanthu.wordpress.com/211/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/xuanthu.wordpress.com/211/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/xuanthu.wordpress.com/211/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=xuanthu.wordpress.com&amp;blog=12667850&amp;post=211&amp;subd=xuanthu&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://xuanthu.wordpress.com/2010/06/05/tach-cafe-mu%e1%bb%91i/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="http://1.gravatar.com/avatar/bfb2db1b989df67a9d87d69607906079?s=96&#38;d=identicon&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">xuanthu</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://xuanthu.files.wordpress.com/2010/03/n120095718312605tach20cafe1.jpg?w=150" medium="image">
			<media:title type="html">n120095718312605tach%20cafe[1]</media:title>
		</media:content>
	</item>
	</channel>
</rss>
